Ra đời năm 1965 trong hoàn cảnh cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước đang diễn ra vô cùng quyết liệt tại miền Bắc, trường THPT Giao Thủy đã có lịch sử tròn 50 năm hình thành và phát triển rất đỗi tự hào. Chiếm tỉ lệ lớn trong số cán bộ - công chức - viên chức của nhà trường, nữ cán bộ - công chức - viên chức của nhà trường luôn không ngừng cố gắng, đoàn kết, tận tâm, góp sức vô cùng quan trọng xây dựng và phát triển nhà trường.

Dưới sự quan tâm chỉ đạo của Chi bộ Đảng, Bam Giám hiệu, Ban Chấp hành Công đoàn, nữ cán bộ - công chức - viên chức nhà trường luôn tham gia tốt các đợt học tập chính trị, nghị quyết, chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước, tham gia tích cực các cuộc vận động của Ngành.

 Các cô không ngừng phấn đấu vươn lên về mọi mặt và đạt được những kết quả không nhỏ. Với tổng số 63 cô, nữ cán bộ - công chức - viên chức  nhà trường là lực lượng đông đảo, đa dạng về tuổi nghề, luôn nghiêm túc, cần mẫn trong công tác chuyên môn, sôi nổi, tích cực trong các hoạt động tập thể, tận tụy chu đáo trong công tác ngoài giờ... Đây là lực lượng vững mạnh, đóng vai trò quan trọng trong công tác giáo dục của nhà trường trong tất cả các lĩnh vực.

Ở lĩnh vực quản lý, có cô giáo Phạm Thị Tuyết Nhung - Phó Hiệu trưởng, cô giáo Bùi Thị Quỳnh Phương - Chủ tịch Công đoàn, cùng bốn cô giáo tổ trưởng chuyên môn - là những người cầm lái vững vàng, giàu kinh nghiệm góp sức đưa con tàu Giao Thủy, qua mỗi giai đoạn đến với bến bờ mới, huy hoàng hơn, rực rỡ hơn.

Công tác chuyên môn luôn là công tác trọng tâm nhất, các cô luôn khắc phục mọi khó khăn, không ngừng học hỏi, vươn lên dạy tốt. Trong bề dày thành tích của Nhà trường về học sinh giỏi tất cả các lĩnh vực như văn hóa, thể dục thể thao, sáng tạo khoa học kĩ thuật, hùng biện tiếng Anh …, về các hội thi giáo viên giỏi … luôn chứa đựng những trăn trở, những tâm huyết và những thành quả xứng đáng của các cô.

Thế mạnh của giới nữ là sự kiên trì, tỉ mỉ, chu đáo.Các cô luôn dành sự yêu thương cho các thế hệ học sinh của Nhà trường. Là các giáo viên chủ nhiệm tận tâm, các cô không chỉ là người triển khai công việc của Nhà trường đến phụ huynh, học sinh mà còn là các chuyên gia tâm lý của các em, là người chị, người mẹ mà các em luôn trân trọng.

Như ngôi nhà thứ hai của mình, ngôi trường THPT Giao Thủy yêu quý luôn được các cô nâng niu, trân trọng. Âm thầm sớm hôm các cô chăm chút cho mái trường được xanh, sạch, đẹp. Để ghi nhận điều đó, thầy Vũ Văn Hưng, bí thư Chi bộ, Hiệu trưởng Nhà trường đã nói “ Từng gốc cây, ngọn cỏ của Nhà trường luôn có hình bóng các cô”.

Trong xu thế hội nhập và phát triển của đất nước, phụ nữ Việt Nam nói chung,  nữ cán bộ - công chức - viên chức trường Trung học phổ thông Giao Thủy không ngừng vươn lên, duy trì ảnh hưởng rộng rãi vai trò của mình trên các lĩnh vực. Bởi thế, trong các năm qua, các cô tích cực học tập nâng cao trình độ chính trị, trình độ học vấn (Trung cấp chính trị: 3 cô, Thạc sĩ: 3 cô, Số nữ đang học cao học: 4 cô ).

Các cô đã và đang đi đầu trong những công việc khó khăn, vất vả, đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại. Vừa làm tốt công việc chuyên môn, vừa làm tốt thiên chức của người phụ nữ trong gia đình. Thật nhiều cô đã làm được để trở thành những phụ nữ đảm đang, được đồng nghiệp, học sinh và nhân dân quý trọng, được sự ghi nhận của các cấp, các ngành trong thật nhiều những tấm Bằng khen, Giấy khen “Giỏi việc trường đảm việc nhà”.

Tiếp nối truyền thống đẹp của một cơ quan văn hoá, những bông hoa giữa đời thường vẫn đang toả hương sắc mặc cho những bộn bề của cuộc sống. Các cô, nữ cán bộ - công chức - viên chức của ngôi trường miền biển, đang tiếp tục hăng say, hứng khởi, gieo hạt cho bao mùa quả ngọt tương lai.

Kỉ niệm 8/3/2014, cô Nguyễn Thị Kim Oanh, giáo viên Văn của Nhà trương đã trân trọng viết tặng các cô bài thơ


YÊU LẮM CÔ GIÁO TRƯỜNG A


Ai qua Giao Thủy trường ta

Dừng chân đứng lại, để mà ngắm xem.

          Chưa chồng còn một vài em

Xướng danh gồm Thủy - Thắm- Thu- Oanh Kiều.

         

Thướt tha duyên dáng mĩ miều

Hai con xoắn gối, chẳng “ liều” thân ru

          Hằng Nga đem hội Trung Thu

Cuội ơi, Hiền đã ngót “u” tứ tuần!

         

Nhà xa ở tít miền Xuân

Mến trường Giao Thủy, chuyển quân số về.

          Chị Huế ơi, trọn lời thề

Năm mươi lăm hãy về quê Xuân Trường.

 

          Tên Thường nhưng chẳng phải thường,

Cai quản tủ sách Mán, Mường, Á, Âu

          Xa chồng một thoáng đã lâu,

Việc trường, việc xóm đó đâu ngon lành.

          Thuyền lan em chẳng tròng trành,

Cô Nhung, cô Lý trở thành tấm gương       .

 

          Dáng người “ít thịt nhiều xương”

Phong độ giữ vững, lập trường chẳng xoay.

          Hai cô Hằng đứng khoanh tay

Ho khẽ một tiếng… trò bay phách hồn.

 

         

Gần đây tâm trạng bồn chồn

Em Huế vun đắp tâm hồn cho ai?

 

          Còn đâu một sáng thứ hai

Nghe tiếng chị Nhẫn “khoan thai” “ kỉ luần” (1)

          Đều đều thứ 6 mỗi tuần

Chị Dương giáo vụ cứ “tuần” lại “tra”

          Sớm chiều phạm luật “tăng ba”

Chị Trang hàng xóm hét la “nhanh nào”

          Sớm chiều xe đạp cào cào

Cô Hoan đến lớp “thể thao” định kì.

 

          Sức thường mà lắm điều “phi”

Cô Trâm quả thực li kì quá cơ!

          Người thường lắm mộng nhiều mơ

Chị Xuân – anh Dị nên thơ quá chừng!

         

Lều chõng bao lượt đã từng

Vinh quy bái tổ tiếng lừng lẫy vang

          Bước lên rung quả chuông vàng

Cô Lê Thanh Thủy thênh thang giữa đời.  

          Đem chuông đi đánh xứ người

Cô Nhịu Địa lý bao lời tán dương.

          Chị em tôi giữa đời thường

Mày râu đi sánh vấn vương muôn đời.

          Năm mươi lăm vẫn sáng ngời

Cô Nhiên, cô Chúc nhớ lời Bác xưa

          Cần mẫn đi sớm về trưa

Đường xa đâu quản nắng mưa nhọc nhằn

 

          Bất đẳng thức lại khai căn

Cô Hương giảng toán, trò “nhăn”: hỏng rồi

          Hỏng thì cô sẽ ươm chồi

Tận tụy gieo Hạt- đôi môi khẽ cười

          Ngày mai trò được điểm 10

Nhớ ơn cô đã trồng người giúp em.

          Ai ơi đứng lại mà xem

Nữ công Giao Thủy “chèm chèm” tài ghê!

 

          Kĩ sư, bác học, bao nghề

Kĩ sư chẳng lấy lại mê (anh) giáo làng

          Thế mà ối kẻ mơ màng

Để được xây đắp lều vàng như em.

          Ở cùng anh giáo mà xem

Bảy mươi năm nữa, mới thèm đi tu

          Mở mắt, cất gọi “bố cu”

Đưa em đến lớp, êm ru đường làng

          Vĩnh - Huyền, Oanh - Hải, Thành - Chi

Thuỳ - Thu, Hùng - Thảo, Diện - My, Phương - Cường

          Vân Anh- Vũ Thảo đến trường

Trang - Chuân, Nguyệt - Hạnh từ đường dong ra.        

Là lá la một bài ca

Vừa đôi xứng lứa- đúng là số duyên

          “ Trai anh hùng, gái thuyền quyên

Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng”

          Cứ như em có hơn không

Cô Quỳnh “chủ tịch” ngóng trông chú về.

          Một tuần anh lại đi B

“ Anh ơi nhớ nhé, sớm về với em”

          Chị Dinh thấy thế phát thèm

“ Chồng mình cũng thế, … phải xem lại liền

          Đi thì nhớ để lại tiền

Chớ có léng phéng, “thăng thiên” với bà

          Gặp bạn chớ có la cà

Gương mẫu với vợ, nhất là với con.”

 

          Năm trước, chị hãy còn son

Năm nay, chị vẫn mắt mòn ối ánh

          Sau này, tóc chẳng còn xanh

90 chị vẫn mang danh “ xi- tìn”

         

          Phát tiền chuẩn tới phần nghìn

Chị Trang cộng đủ như in mới tài!

          Yêu Ti – gôn với hoa nhài

Cô Hà tổ Toán hóa bài thơ Ngân

          Đào- Dung, hai chị thật thân

Xoay vòng trái đất, đi gần đi xa

          Mai là mùng 8 tháng 3

Hát lời khen ngợi trường ta tuyệt vời!

          Tôi khen, khen chẳng quá lời

Vì điều tôi thấy, ngời ngời yêu sao

          Chẳng cần lên tận trời cao

Chẳng cần đêm gặp chiêm bao mới vì.

         

          Chính  vì bởi Xuân Thu nhị vị

Đào Mai Len Cúc thoảng Hương Thanh

          Én Mừng Phượng múa vây quanh

Yến Anh nô nức dìu nhành vấn vương

          Thủy tiên chúm nở bốn phương

Thơm Tho bay khắp sân trường đó thôi!

          Thảo- Hường- Lan giữ vững ngôi

“ Loài hoa vương giả” ôi thôi tuyệt vời!

          Mỗi khi trường có khách mời

Thướt tha tà áo tân thời miễn chê

          Chị Dung tôi thoáng đã mê

Yêu lịch sử Đảng, thích nghề giáo viên.

          Văn là hậu, Lễ là tiên

Cô Hà đứng lớp đã truyền cho ai…

         

          Hôm nay ngày 8 tháng 3

Ai qua đứng lại, nhìn mà miễn chê.

          Nhìn rồi lại thấy đê mê,

Nữ công Giao Thủy bốn bề tuyệt không?

 

(1): Kỉ luật. Khi đó, trường ta sửa nhà Hiệu bộ, sinh hoạt dưới cờ chuyển sang sân phía Đông, các thầy cô không chào cờ cùng học sinh.