GIAO THỦY TRONG TRÁI TIM TÔI
    Chẳng biết từ khi nào, ngôi trường THPT Giao Thủy đã là 1 góc trong trái tim tôi, là phần kỉ niệm có lẽ đẹp nhất trong ký ức của tôi…
    Tôi trở về trường vào 1 chiều đầu hạ. Trường vẫn thế, chẳng khác xưa là mấy, vẫn chiếc ghế đá đầu cổng, vẫn hàng cây rợp bóng, chỉ có dãy nhà học hình như mới được tu sửa lại, khang trang hơn, sạch đẹp hơn. Thời gian như gió thoảng qua. Mới đây mà đã 2 năm, cô học trò nhỏ ngốc nghếch ngày nào giờ cũng đã ra dáng cô sinh viên năm 2.

     Nhưng với tôi, đại học ở thủ đô náo nhiệt vẫn có gì đó xa lạ lắm, đại học chẳng khiến tôi yêu, tôi nhớ da diết như ngôi trường cấp 3 tỉnh lẻ này. 
     Xa trường rồi tôi mới biết tôi nhớ trường đến thế. Tôi nhớ da diết tiếng trống của các bác bảo vệ, lên đại học còn tiếng trống nữa đâu. Tiếng chuông hết tiết vang lên khô khốc, lạnh lẽo, chẳng ấm áp như tiếng trống bác Vời. Tôi nhớ lắm những lần chen lấn xuống sân tập thể dục giữa giờ để không bị muộn. Bao nhiêu con người chen chúc xuống 1 cái cầu thang, xô đẩy, hò hét, quần áo thì xộc xệch làm tôi có cảm tưởng như tôi đang lạc vào 1 đám dân chạy nạn, vậy mà giờ đây tôi lại ao ước đc 1 lần trở lại trong đám loạn lạc ấy để mà xô mà đẩy… Tôi nhớ những ngày trực tuần mùa đông phải đi từ tờ mờ sáng trong cái rét căm căm, nhớ cả những ngày bỗng dưng lười biếng chẳng muốn học, ngồi canh giờ chờ hết tiết để được ra chơi Tôi yêu những gốc phượng, gốc bàng rợp bóng, từng 1 thời che mát tuổi thơ tôi. Tôi nhớ những trưa ở lại trường cùng lũ bạn, đứa nào cũng cố nghểnh lên đếm những trái bàng vàng lúc lỉu trên cây, í ới gọi nhau, kênh nhau lên hái để rồi ù té chạy mỗi lần thấy bóng bác bảo vệ thoáng qua. Vậy mà giờ đây bàng còn đó nhưng chúng tôi đã mỗi người 1 ngả, biết khi nào mới lại được tụ họp dưới gốc bàng quen như ngày nào?
     Xa trường rồi tôi mới biết trường tôi tuyệt đến thế. Thú thực không ít lần tôi ngán ngẩm với những quy tắc, quy định khắt khe của trường, không ít lần tôi cố chấp với những lời nhắc nhở của thầy cô. Chắc ai đã 1 thời là học sinh của trường cũng đã từng lắc đầu than thở : “Trường gì đâu mà hở ra là kỷ luật!” nhưng rồi khi ra trường, bước chân vào xã hội thực sự, vào 1 môi trường mới, tất cả đều lạ lẫm, tôi mới thực sự thấm thía từng bài học phía sau những quy định mà 3 năm tôi đã khổ sở vượt qua. Thầy cô đã dạy tôi cách tự lập, cách sống trung thực, vươn lên bằng chính sức mình cùng với cách tôn trọng người khác và để được người khác tôn trọng. Đúng là chẳng có con đường nào trải đầy hoa hồng mà lại dẫn đến thành công. Lên đại học, tôi chẳng ngần ngại đem khoe với bạn bè ở tỉnh khác về bức hình chụp cảnh chào cờ của trường mà vô tình tôi bắt gặp trên những trang mạng xã hội , tôi tự hào về trường trước những lời khen nức nở của lũ bạn. Tôi yêu trường, khoe trường chẳng khác nào ông Hai khoe cái làng Chợ Dầu của ông ý cả.
      Tôi yêu trường còn bởi ở đó có những người thầy, người cô đã dạy bảo tôi cả một chặng đường dài, đã chắp cánh cho những ước mơ của tôi được bay xa. Đặc biệt là cô giáo dạy Ngữ Văn của tôi năm lớp 12. Tôi chỉ thích gọi cô bằng u - mẹ của 3 đứa đội tuyển Văn. U chăm chúng tôi như gà mẹ chăm con. Tôi còn nhớ lần đầu bước chân vào đại học, tôi gặp sự cố, chẳng biết nói cùng ai, tôi chỉ biết gọi điện về cho u rồi òa khóc như 1 đứa trẻ. Trước mặt u, tôi mãi mãi chỉ là 1 đứa trẻ chẳng chịu lớn, vẫn cần u quan tâm, chăm sóc như ngày nào. U tôi hay quên lắm, có khi vừa nói xong u đã chẳng nhớ mình nói gì nhưng tôi biết chẳng bao giờ u quên chúng tôi đâu và chúng tôi hạnh phúc khi có u là mẹ 
Và cuối cùng tôi yêu trường bởi nơi đây lưu giữ những kỷ niệm đẹp của tôi thời cắp sách. Đó là những lần cùng đám bạn phi dép tòng bàng và kết quả là dép đi không ngày trở lại. Là những lần ăn vụng trong giờ học mà cứ lo ngay ngáy bị thầy cô phát hiện để rồi đánh rơi cả túi đậu phộng xuống nền nhà. Là những ngày học 5 tiết đói mờ mắt, hay những lần chưa ôn bài cũ, ngồi nhìn thầy cô mở sổ Nam Tào mà lo ngay ngáy. Và cả những trò nghịch dại với lũ bạn, bị nó cù cho lăn xuống đất, áo trắng lấm lem đến nỗi mẹ phải than thở : “mỗi việc đi học mà quần áo còn bẩn hơn người đi làm đồng” để rồi giờ đây cái áo trắng lấm lem ấy đã trở thành kỷ niệm 1 thời chẳng thể quên. 
       Trong tôi Giao Thủy luôn đẹp lắm, đáng yêu lắm! Tôi sẽ luôn nhớ về một Giao Thủy rộn rã tiếng cười đùa lúc ra chơi, một Giao Thủy trầm lặng khi chiều xuống… Giao Thủy trong tôi sẽ luôn là khúc ca ngân mãi “Dù mai đây ta có cách xa, vẫn không quên mái trường của ta, nhớ tán lá bàng, nhớ hàng phượng vĩ, đón gió biến đông trên bờ biển Nam Hà…”


Đinh Thị Ngân

(Niên khóa 2010- 2013)